Trong NGŨ SẮC VẠN HOA, Hoàng Công Danh chính là một người giao thời, nhiều hoài niệm, gom nhặt thật nhiều kí ức vào trang sách để đãi cuộc đời. Ai cũng có góc hoài niệm, lắm lúc muốn ôn lại, nhớ lại lắm nhưng thời gian phủ bụi mà lúc nhớ ra cũng khó tìm tri âm để chuyện trò. Vậy là lật mấy trang tùy bút của Hoàng Công Danh để nhâm nhi.
Hoàng Công Danh có cái tài nhìn thấy vẻ đẹp ở mọi ngóc ngách trong cuộc sống, phát hiện ra “vạn hoa” từ “ngũ sắc” thường tình. Rồi, với ánh nhìn và tâm tưởng sâu lắng ấy, tác giả mượn câu chữ giản dị, tài tình của mình kể ra, vẽ ra một cách chân thực, sinh động, tinh tế khiến ai đọc cũng rung động.
37 tùy bút trong NGŨ SẮC VẠN HOA mang cảm thức hai chiều: vừa hoài niệm, nuối tiếc lại vừa thiết tha thực tại, đầy ắp tin yêu tương lai. Nhiều trang văn không giấu được nỗi bâng khuâng vì tết càng ngày càng nhạt, nhiều cái sự tỉ mẩn đã không thể duy trì, những thế hệ thích sự tỉ mẩn cũng đã dần về thiên cổ, chỉ còn lại những người trẻ tất bật, vội vã. Lãng đãng buồn một chút vậy thôi, nhưng khi trở về với những thân tình ngày Tết, nhìn ánh lửa ấm áp cuối năm thì tận sâu lòng người vẫn thấy tết ấm vì lòng người chưa bao giờ nguội ngắt.
NGŨ SẮC VẠN HOA như một bảo tàng ký ức nho nhỏ, lưu giữ công thức, kỉ niệm, ý nghĩa của những thức quà xưa như bánh khô nổ từ nếp trắng bung, những chú tò he tạo nên cả thế giới cổ tích, những thói quen cũ xưa, những tập tục làng quê… Rất nhiều người đọc đã thấy chính tuổi thơ của mình, làng xóm của mình trong những trang tùy bút miên man ấy.
Hoàng Công Danh kể đủng đỉnh như đi dạo, từ vườn mai đến vườn vạn thọ, từ quán cà phê đến tiệm hớt tóc. Giọng văn mộc mạc, giản dị nhưng chứa đựng những quan sát sâu và tĩnh, những cảm xúc tinh tế, nhạy cảm vô cùng: thấy sự chuyển đổi vi tế của từng cái lá, áng mây, tiếng gà, thấy niềm vui - nỗi buồn và ánh sáng - bóng tối trong cùng một khoảnh khắc…